Tìm kiếm nhanh:


vo ngoc a e tron dc toi sao full

Tai vo ngoc a e tron dc toi sao full , wap vo ngoc a e tron dc toi sao full , miễn phí vo ngoc a e tron dc toi sao full, thủ thuật vo ngoc a e tron dc toi sao full,

Xem vo ngoc a e tron dc toi sao full

1 2 3 ... 15 Sau »

tự chủ được thầm nghĩ, nhưng đối mặt với địch nhân, từ bi cùng đồng tình quá độ chỉ sẽ dẫn đến diệt vong, cho nên nàng hoàn toán bất động thanh sắc*, thủy chung mặt vô biểu tình.
*Bất động thanh sắc: thái độ bình thường không thay đổi.
“Có việc?” Nàng lạnh giọng hỏi.
“Ta hỏi ngươi.” Nữ vẩy nước hốc mắt phiếm hồng nhìn chằm chằm vào nàng mở miệng nói. “Ngươi thật sự, thật sự…” lời còn chưa dứt đã

trả lời cho xong chuyện)
Ăn xong thì em lên phòng coi tv rồi tắm rửa, xong lại leo lên giường lướt voz như mọi khi . Còn em nó thì rửa chén, dọn dẹp, lau nhà… đúng mẫu là vợ ngoan hiền luôn . Tối trước khi còn được em nó massage nữa chứ, hehe! Tới lúc này em chợt nghĩ ra con này nó hù mình thôi, chứ làm gì có chuyện nó ràng buộc, bắt chiều nó chứ, chỉ thấy nó toàn chiều mình ko à . Nhưng chuyện é

a mai :[/COLOR][/FONT][/SIZE]

- Sao tao ghét mấy con "voọc" thích lo chuyện bao đồng thế nhở!

Nó quét ánh mắt tức tối về phía thằng con trai trong góc, mím chặt môi. Đặt điếu cỏ xuống bàn, thằng con trai tiến về phía nó, châm chọc :

[SIZE=13px][FONT=sans-serif]

chân đạp mạnh 1 phát
-á, mẹ ơi cứu con…có… động đất- Tuấn rớt từ trên ghế xuống đất 1 cái bịch, và volume to hết cỡ khiến cả lớp đang im lìm cười sằng sặc.
Đám quỷ cũng cười bò lăn bò càng. Tuấn vội vàng ngồi lại, cúi đầu xin lỗi thầy, rồi quay sang nhìn nó nheo nheo mắt:
-giờ em muốn gì đây?
-Ai kêu mày ngủ?- nó thách thức
-Học chán bà cố, không ngủ làm khỉ gì!
-Ngủ thì úp mặt ngủ, làm bộ chăm c

Và mất một ai đó cũng không đáng sợ. Chỉ có những trạng thái cảm xúc khi không còn người đó ở bên nữa mới là đáng sợ.

1.

Cuối cùng thì cũng đến nơi - ngôi nhà cô thấy trong ảnh vài tháng trước trên facebook của anh. Hàng rào sắt sơn đen. Tường gạch đỏ. Khoảng sân bé xíu vẫn ngập tuyết. Việc còn lại là chờ đợi.

Cô ngước lên, khẽ cảm ơn người phụ nữ tóc vàng cao lớn. Bà mỉm cười lắc đầu ra

Anh là một nhân vật nổi danh ở Hà Thành, tung hoành ngang dọc trên đảo Quỳnh, đã ba năm rồi mà chưa trở về nhà. Mẹ anh nhớ con da diết, nhiều lần nhờ người viết hộ thư gọi con về nhà xem sao.

***

Cuối cùng Anh cũng thu xếp được thời gian về thăm mẹ. Mẹ anh trông thấy con trai trên ba mươi tuổi, hơi beo béo, mừng rơi nước mắt, ôm vai con trai nói: "Con ơi! Con quên nhà rồi sao? Quên luôn cả m

bậy, không thích xin đừng đọc

Lời bạt

Mỗ từ hồi thành đạo hạ sơn, phiêu bạt giang hồ, đến đất VOZ này, mới đó mà đã mấy năm. Cũng thường ghé đây thăm đó, chiêm nghiệm sự đời, ngẫm lẽ hợp tan, suy đạo vô thường, thường chả mấy khi vung tay chấp bút. Đêm nay giữa tháng, sao ẩn nguyệt mờ, sương sa gió lạnh, mỗ tự dưng thấy lòng cô liêu, bèn viết vài dòng mà gửi gắm bầu tâm sự về nhân tình thế t

Cùng xem lại những khoảnh khắc “hớ hênh” “đi vào lịch sử” của hàng loạt mỹ nhân chỉ vì những bộ váy “phản chủ”.




Tiêu Tường ngực căng “tụt” cả áo



“Ngọc nữ

Ông trời thật biết cách trêu đùa, ban cho cô tình yêu dịu ngọt để rồi lại để cho cô thấy những đắng chát…
Cơn mưa sáng nay đến vội quá ,mây đen chưa kịp kéo đến. Thời tiết trong lành, mát lạnh khiến cô ngây ngất lướt nhẹ tay ga với gió. Vậy mà mưa làm cô không kịp tìm nơi trú chân. Người ta vội vã đứng gần một cái cây bên đường để mặc áo mưa. Cô cũng vậy,cũng dựng xe ở đó và tìm chiếc áo mưa để đ

Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì “Anh yêu em!”
“Có những khi em tự hỏi, anh đến từ đâu, tại sao lại đến bên một người bình thường như em mà không phải bao cô gái xuất sắc hơn em đến hàng nghìn lần… Giờ em hiểu rồi. Đơn giản chỉ một điều thôi phải không anh?”

Một chàng trai cao ráo, mặc chiếc áo phông trắng và chiếc quần bò xanh giản dị với khuôn mặt điển trai, đeo một chiếc kính

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó…

Yêu em trong một ngày anh nhé!!!

Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi…

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!

-Nghĩa… nghĩa là sao??

-Tức là anh làm ngư

Tôi tát anh thật mạnh, như thể những uất ức dồn chứa bao ngày đã đến lúc được bung ra.- Đồ nói dối, đồ đểu, đồ ********, đồ tồi, anh cút đi, anh cút đi, ANH CÚT ĐIIIIII!!!!Ném những lời cay đắng nhất có thể nghĩ ra trong lúc ấy vào mặt anh bằng cái giọng nói sũng nước của mình, tôi quay lưng chạy thẳng, để mặc anh đứng như trời trồng, cạnh cô nàng mặc váy ngắn cũn cỡn, phấn son lòe loẹt cùng với a

Tôi tát anh thật mạnh, như thể những uất ức dồn chứa bao ngày đã đến lúc được bung ra.
- Đồ nói dối, đồ đểu, đồ khốn nạn, đồ tồi, anh cút đi, anh cút đi, ANH CÚT ĐIIIIII!!!!
Ném những lời cay đắng nhất có thể nghĩ ra trong lúc ấy vào mặt anh bằng cái giọng nói sũng nước của mình, tôi quay lưng chạy thẳng, để mặc anh đứng như trời trồng, cạnh cô nàng mặc váy ngắn cũn cỡn, phấn son lòe loẹt cùng v

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó...

Yêu em trong một ngày anh nhé!

Em nhìn tôi, lại cười mím chi…

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!

-Nghĩa… nghĩa là sao??

-Tức là anh làm ngư

Quán trà Tự Chọn từ lâu đã trở thành điểm hẹn khá quen thuộc của mọi người. Khách đến quán đủ mọi lứa tuổi, Nguyệt Thiên tôi là phục vụ ở đó. Làm việc ở đây, tôi được nghe chính các nhân vật kể về mối tình của mình, tôi cảm nhận được nỗi đau trong lòng họ. Ứng với mỗi câu chuyện là tên một loại trà, kết thúc mỗi câu chuyện luôn có câu : "Quán trà là nơi bắt đầu và kết thúc mọi chuyện." Mở đầu cho

“Về làm vợ Anh nhé. Hứa, không bắt cọ toilet. Ok?”
“Uh, về thì về. Không cọ toilet thật nhé!”
Không đẹp sắc sảo, không trắng, không sở hữu ba vòng tuyệt đỉnh cũng không búp bê như những cô nàng hot girl đang đình đám trên FB. Nhưng phải nói là Thanh khá xinh, mái tóc dài chấm eo khiến nhiều ánh mắt phải với theo khi Thanh lướt qua. Thanh cảm thấy mình cũng có quyền kiêu kì khi có lời làm quen từ

.

Và rồi cậu ôm cái HẬn đó vào giấc ngủ nhanh chóng.

Trời đã sáng ,nắng đã ngọt , chim đã véo von ,hoa lá đã thi nhau mở mắt !

Hít ! Hà !

Cô nắm mắt , hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra đều đều !

Wow ! Thật thoải mái !

Với cô dù có đi mọi nơi trên trái đất này , mọi cảnh đẹp hùng vĩ cũng không mang lại cho cô cảm giác này.

Với cô không nơi nào đẹp bằng nơi mình đang đứng -

Hút thuốc lào nâng cao sĩ diện.
Thơm mồm bổ phổi,diệt trùnglao.
Nâng điếu lên như Triệu Tử cầm đao .
Nhả khói ra như Khổng Minh gọi gió.
Một thằng hút,bốn thằng say .
Hai thằng châm đóm ngã lăn quay.
Bà già vác củi loay hoay .
Hít phải mùi thuốc lăn quay xuống đồi .
Ngọc Hoàng trông thấy hay hay .
Vén mây nhìn xuống cũng say thuốc lào
Hút thuốc lào nâng cao sĩ diện
Thơm mồm bổ phổi diệt

Cuộc sống của cô là những trang sách mở, bất cứ ai nhìn vào đó cũng có thể soi thấy cuộc đời của họ, giống như một dòng sông phẳng lặng, nước trong nhưng đôi khi lại xuất hiện nhiều gợn sóng.

1. Cô gái có thân hình mảnh dẻ, mái tóc dài ngang lưng đen tuyền óng ả. Người ta thấy cô xuất hiện ở cửa hàng hoa đầu phố từ những ngày đầu tháng sáu, đôi má phớt hồng mà miệng cười rất duyên làm cho cửa h

Linh mỉm cười, bất giác thấy mình hạnh phúc. Tình yêu của cô, dù mong manh nhưng ôm ấp trọn vẹn một mối tình xa. Như vậy, không bao giờ khiến Linh thấy hối tiếc vì đã đợi chờ.

Lần đầu tiên…

Linh vừa tròn mười tám – cái tuổi mộng mơ đẹp đẽ nhất của người thiếu nữ. Linh đã đi trong mưa, chạy trong mưa và khóc cùng với mưa xối xả. Ngày đặc biệt ấy Linh chờ đợi một người – người đặc biệt. Nhưng
: 292
10/10 999 lượt đánh giá